送吳定夫西歸 其一

宋代 真德秀
吾衰倦對客,晤語惟青山。修竹引清風,時為掩柴關。 今晨何人來,踏破莓苔斑。驚顧復自喜,不妨伴虛閒。
shuāi juàn duì   wéi qīng shān xiū zhú yǐn qīng fēng shí   wéi yǎn chái guān    
jīn chén rén lái   méi tái bān jīng   fáng bàn xián