送溫生廉還江西

明代 王鏊
溫生穎邁仍好修,問事不休賈長頭。負牆請十不酬一,使我愧爾東家叟。 詩家不比春秋學,三傳猶聞束高閣。夫何箋注斗紛然,混沌那堪七日鑿。 子今去矣我一言,為問乃翁然不然。古人亦讀三百篇,政也可達使可專。 只今屈首窮心力,郢書燕說滋紛惑。鏤冰刻棘巧何為,名成至比敲門石。 不知清廟有遺音,諷誦要於言外得。茲行不用感別離,歸而求之有餘師。
wēn shēng yǐng mài réng hǎo xiū   wèn shì xiū jiǎ cháng tóu qiáng qǐng shí chóu shǐ   使 kuì ěr dōng jiā sǒu    
shī jiā chūn qiū xué   sān chuán yóu wén shù gāo jiān zhù dòu fēn rán hùn   dùn kān záo    
zi jīn yán   wèi wèn nǎi wēng rán rán rén sān bǎi piān zhèng   shǐ 使 zhuān    
zhī jīn shǒu qióng xīn   yǐng shū yān shuō fēn huò lòu bīng qiǎo wéi míng   chéng zhì qiāo mén shí    
zhī qīng miào yǒu yīn   fěng sòng yào yán wài xíng yòng gǎn bié guī   ér qiú zhī yǒu shī