送魏衍移沛

宋代 陳師道
積雨斷行路,重江未安流。 胡為冒艱險,迫此米帛謀。 歲晏風作橫,未寬為子憂。 卒然托異縣,所得如所求。 主人如古人,待士禮亦優。 人情樂新知,豈不懷舊丘。 我貧無四壁,愛爾胡能留。 子也尚不容,吾代諸公羞。 勿雲百田遠,已作千山愁。 念子舍我去,誰復從我游。 諸石吾未識,因子卜可不。 能此已可尚,終焉致綢繆。
duàn háng   zhòng jiāng wèi ān liú  
wéi mào jiān xiǎn   móu  
suì yàn fēng zuò héng   wèi kuān wèi zi yōu  
rán tuō xiàn   suǒ de suǒ qiú  
zhǔ rén rén   dài shì yōu  
rén qíng xīn zhī   huái jiù qiū  
pín   ài ěr néng liú  
zi shàng róng   dài zhū gōng xiū  
yún bǎi tián yuǎn   zuò qiān shān chóu  
niàn shè   shuí cóng yóu  
zhū shí wèi shí   yīn bo  
néng shàng   zhōng yān zhì chóu móu