送韋十六評事充同谷郡防禦判官

唐代 杜甫
昔沒賊中時,潛與子同游。今歸行在所,王事有去留。 逼側兵馬間,主憂急良籌。子雖軀幹小,老氣橫九州。 挺身艱難際,張目視寇讎。朝廷壯其節,奉詔令參謀。 鑾輿駐鳳翔,同谷為咽喉。西扼弱水道,南鎮枹罕陬。 此邦承平日,剽劫吏所羞。況乃胡未滅,控帶莽悠悠。 府中韋使君,道足示懷柔。令侄才俊茂,二美又何求。 受詞太白腳,走馬仇池頭。古色沙土裂,積陰雪雲稠。 羌父豪豬靴,羌兒青兕裘。吹角向月窟,蒼山旌旆愁。 鳥驚出死樹,龍怒拔老湫。古來無人境,今代橫戈矛。 傷哉文儒士,憤激馳林丘。中原正格鬥,後會何緣由。 百年賦命定,豈料沉與浮。且復戀良友,握手步道周。 論兵遠壑淨,亦可縱冥搜。題詩得秀句,札翰時相投。
méi zéi zhōng shí   qián zi tóng yóu jīn guī xíng zài suǒ   wáng shì yǒu liú
bīng jiān   zhǔ yōu liáng chóu zi suī gàn xiǎo   lǎo héng jiǔ zhōu
tǐng shēn jiān nán   zhāng shì kòu chóu cháo tíng zhuàng jié   fèng zhào lìng cān móu
luán 輿 zhù fèng xiáng   tóng wèi yān hóu 西 è ruò shuǐ dào   nán zhèn bāo hǎn zōu
bāng chéng píng   piāo jié suǒ xiū kuàng nǎi wèi miè   kòng dài mǎng yōu yōu
zhōng wéi shǐ 使 jūn   dào shì huái róu lìng zhí cái jùn mào   èr měi yòu qiú
shòu tài bái jiǎo   zǒu chóu chí tóu shā liè   yīn xuě yún chóu
qiāng háo zhū xuē   qiāng ér qīng qiú chuī jiǎo xiàng yuè   cāng shān jīng pèi chóu
niǎo jīng chū shù   lóng lǎo qiū lái rén jìng   jīn dài héng máo
shāng zāi wén shì   fèn chí lín qiū zhōng yuán zhèng dòu   hòu huì yuán yóu
bǎi nián mìng dìng   liào chén qiě liàn liáng yǒu   shǒu dào zhōu
lùn bīng yuǎn jìng   zòng míng sōu shī xiù   zhá hàn shí xiāng tóu