送汪惟一乞子與墓文

明代 王世貞
玉樹看埋土,誰能不嘆嗟。劇憐唯宋玉,能守是侯芭。 氣色開中古,文章屬大家。即今苕水上,時吐赤城霞。
shù kàn mái   shuí néng tàn jiē lián wéi sòng néng   shǒu shì hóu    
kāi zhōng   wén zhāng shǔ jiā jīn tiáo shuǐ shàng shí   chì chéng xiá