送天約鬍子春

宋代 何夢桂
世人方熙熙,我獨處落落。 世人方昭昭,我獨混濁濁。 我行藝固疑,世棄我自樂。 馬蹄踐霜雪,寧期受刻雒。 彘尻登俎豆,何如食糟粕。 不知帝懸解,甘受人犍韄。 回首觀環中,乾坤本寥廓。
shì rén fāng   chǔ luò luò  
shì rén fāng zhāo zhāo   hún zhuó zhuó  
xíng   shì  
jiàn shuāng xuě   níng shòu luò  
zhì kāo dēng dòu   shí zāo  
zhī xuán jiě   gān shòu rén jiān  
huí shǒu guān huán zhōng   qián kūn běn liáo kuò