送太尉掾潘奉先之和林

元代 乃賢
御河冰消春欲暮,官船系著河邊樹。河邊日日送行人,撾鼓開帆盡南去。 潘郎作掾獨未還,腰弓卻度居庸關。馬上長歌一回首,關南樹色青雲間。 七月金山已飛雪,牛羊散漫行人絕。夜深陡覺氈帳寒,酒醒只聞笳鼓咽。 丈夫莫恨不封侯,食肉須當萬里游。腰間拂拭黃金印,他日相逢尚黑頭。
bīng xiāo chūn   guān chuán zhù biān shù biān sòng xíng rén   zhuā kāi fān jǐn nán
pān láng zuò yuàn wèi hái   yāo gōng què yōng guān shàng cháng huí shǒu   guān nán shù qīng yún jiān
yuè jīn shān fēi xuě   niú yáng sǎn màn xíng rén jué shēn dǒu jué zhān zhàng hán   jiǔ xǐng zhǐ wén jiā yàn
zhàng hèn fēng hóu   shí ròu dāng wàn yóu yāo jiān shì huáng jīn yìn   xiāng féng shàng hēi tóu