送孫先生歸沐陽八韻

明代 張寧
一從立雪過嚴冬,海北天南意萬重。魯國書生多未化,關西夫子更難逢。 是誰慚負昌黎教,無地開陳安定功。自古浮雲能蔽日,於今死草又生風。 鄉山歸去冥鴻遠,身世閒來野鶴同。收拾青氈付兒子,提攜綠酒醉鄰翁。 名全更覺斯文重,道在何妨舊業窮。惟有當時恩義在,天涯此別嘆西東。
cóng xuě guò yán dōng   hǎi běi tiān nán wàn zhòng guó shū shēng duō wèi huà guān   西 gèng nán féng    
shì shuí cán chāng jiào   kāi chén ān dìng gōng yún néng   jīn cǎo yòu shēng fēng    
xiāng shān guī míng hóng yuǎn   shēn shì xián lái tóng shōu shí qīng zhān ér zi   xié jiǔ zuì lín wēng    
míng quán gèng jué wén zhòng   dào zài fáng jiù qióng wéi yǒu dāng shí ēn zài tiān   bié tàn dōng 西