送宋子發節推

南北朝 鄒浩
富貴如烈火,銷鑠誰為鋼。黃金攫清旦,一視無四旁。 夫子真璞玉,炎炎詎能傷。萬事有規矩,豈與時低昂。 五十猶幕府,鬢髮初不霜。天眼終自清,彈冠指明光。 卿雲澹朝日,舞蹈縈爐香。勿憂雨露隔,二聖方當陽。 大器故晚成,此去未易量。巾車難更軔,潩水徒湯湯。
guì liè huǒ   xiāo shuò shuí wèi gāng huáng jīn jué qīng dàn   shì páng
zhēn   yán yán néng shāng wàn shì yǒu guī   shí áng
shí yóu   bìn chū shuāng tiān yǎn zhōng qīng   tán guān zhǐ míng guāng
qīng yún dàn cháo   dǎo yíng xiāng yōu   èr shèng fāng dāng yáng
wǎn chéng   wèi liàng jīn chē nán gèng rèn   shuǐ shāng shāng