送司勛子才丈赴梓州

宋代 蘇軾
別日已苦迫,見日未可期。 曷不惜此日,相從把酒卮。 人生初甚樂,譬若枰上棋。 縱橫聽汝手,聚散豈吾知。 胡為復嗟嘆,實恨相識遲。 念昔非親舊,聞名自童兒。 不見常隱憂,見之百憂披。 相從未雲幾,別淚遽已垂。 有如雲間鶴,影過落寒池。 舉頭已千里,可見不可追。 我本蜀諸生,能言公少時。 初為成都掾,治獄官苦卑。 高才絕倫輩,邦伯忘等夷。 是時最少年,白晰未有髭。 風流能痛飲,敏捷好論詩。 勇於韝上鷹,不啻囊中錐。 去蜀曾未久,得縣復來眉。 簿書紛滿前,指畫渙無疑。 一年吏已服,漸能省鞭笞。 二年民盡信,不復煩文移。 三年厭閒寂,終日事桐絲。 客來投其轄,醉倒不容辭。 至今三十年,父老猶嗟咨。 東川晚乃至,觀者塞路岐。 但見東人喜,不知西人悲。 如今又繼往,人事亦可奇。 嗟此信偶然,或雲數使之。 王城多高爵,要路人爭馳。 公來席未暖,去不淅晨炊。 屢為蜀人得,毋乃天見私。 吾徒本學道,窮達理素推。 況為二千石,所至搔樂嬉。 細思為縣日,賓友存者誰。 或終臥茅屋,或去懸金龜。 或已登鬼籍,墓木如門楣。 感時何倏忽,撫舊應涕洟。 紫綬著更好,紅顏蔚不衰。 權奇玉勒馬,阿那胡琴姬。 逢人可與樂,慎勿苦相思。
bié   jiàn wèi  
  xiāng cóng jiǔ zhī  
rén shēng chū shén   ruò píng shàng  
zòng héng tīng shǒu   sàn zhī  
wéi jiē tàn   shí hèn xiāng shí chí  
niàn fēi qīn jiù   wén míng tóng ér  
jiàn cháng yǐn yōu   jiàn zhī bǎi yōu  
xiāng cóng wèi yún   bié lèi chuí  
yǒu yún jiān   yǐng guò luò hán chí  
tóu qiān   jiàn zhuī  
běn shǔ zhū shēng   néng yán gōng shǎo shí  
chū wèi chéng yuàn   zhì guān bēi  
gāo cái jué lún bèi   bāng wàng děng  
shì shí zuì shào nián   bái wèi yǒu  
fēng liú néng tòng yǐn   mǐn jié hǎo lùn shī  
yǒng gōu shàng yīng   chì náng zhōng zhuī  
shǔ céng wèi jiǔ   xiàn lái méi  
簿 shū fēn mǎn 滿 qián   zhǐ huà huàn  
nián   jiàn néng shěng biān chī  
èr nián mín jǐn xìn   fán wén  
sān nián yàn xián   zhōng shì tóng  
lái tóu xiá   zuì dào róng  
zhì jīn sān shí nián   lǎo yóu jiē  
dōng chuān wǎn nǎi zhì   guān zhě sāi  
dàn jiàn dōng rén   zhī 西 rén bēi  
jīn yòu wǎng   rén shì  
jiē xìn ǒu rán   huò yún shù shǐ 使 zhī  
wáng chéng duō gāo jué   yào rén zhēng chí  
gōng lái wèi nuǎn   chén chuī  
wèi shǔ rén   nǎi tiān jiàn  
běn xué dào   qióng tuī  
kuàng wèi èr qiān dàn   suǒ zhì sāo  
wèi xiàn   bīn yǒu cún zhě shuí  
huò zhōng máo   huò xuán jīn guī  
huò dēng guǐ   mén méi  
gǎn shí shū   jiù yīng  
shòu zhù gèng hǎo   hóng yán wèi shuāi  
quán   ā qin  
féng rén   shèn xiāng