送四叔辰州推官

宋代 韓淲
離別不作惡,豈是人真情。作惡既已久,此情何由平。 昔我少年時,與居多戲爭。雖曰諸父行,同隊猶弟兄。 先公最憐君,訓告尤丁寧。豈知十載後,星散各經營。 往年招真岩,君嘗送我行。夜飲不計酒,曉騎馳霜明。 今我發漸白,煢然對空觥。君乃辰州去,迢迢湘水清。 一官會自奮,唾手收功名。如何還送君,溪頭舟已橫。
bié zuò è   shì rén zhēn qíng zuò è jiǔ   qíng yóu píng    
shào nián shí   duō zhēng suī yuē zhū xíng tóng   duì yóu xiōng    
xiān gōng zuì lián jūn   xùn gào yóu dīng níng zhī shí zài hòu xīng   sàn jīng yíng    
wǎng nián zhāo zhēn yán   jūn cháng sòng xíng yǐn jiǔ xiǎo   chí shuāng míng    
jīn jiàn bái   qióng rán duì kōng gōng jūn nǎi chén zhōu tiáo   tiáo xiāng shuǐ qīng    
guān huì fèn   tuò shǒu shōu gōng míng hái sòng jūn   tóu zhōu héng