送蜀客

唐代 張祜
楚客去岷江,西南指天末。平生不達意,萬里船一發。 行行三峽夜,十二峰頂月。哀猿別曾林,忽忽聲斷咽。 嘉陵水初漲,岩嶺耗積雪。不妨高唐雲,卻藉宋玉說。 峨眉遠凝黛,腳底谷洞穴。錦城晝氳氳,錦水春活活。 成都滯游地,酒客須醉殺。莫戀卓家壚,相如已屑屑。
chǔ mín jiāng   西 nán zhǐ tiān píng shēng   wàn chuán
xíng xíng sān xiá   shí èr fēng dǐng yuè āi yuán bié céng lín   shēng duàn yàn
jiā líng shuǐ chū zhǎng   yán lǐng hào xuě fáng gāo táng yún   què sòng shuō
é méi yuǎn níng dài   jiǎo dòng xué jǐn chéng zhòu yūn yūn   jǐn shuǐ chūn huó huó
chéng zhì yóu   jiǔ zuì shā liàn zhuó jiā   xiàng xiè xiè