送詩僧珩書記

宋代 鄭元祐
吳僧娟娟珩上人,詩如岳面青嶙峋。旁支小山各秀出,吞雲泄雨干星辰。 陳高復來說珩好,思若美玉蒸孚尹。我老於詩苦思短,援筆欲下仍嚬呻。 奏香擬繞玉皇案,放棹卻入桃源春。艱難若此良自笑,束燒不爇釜底塵。 如何諸君擅天巧?珩也又復能清新?百年幾見光岳合,四海此喜文章純。 吾聞桑門重行解,言必與道無碯磷。西風搖落雁南鄉,長歌送子空沾巾。
sēng juān juān háng shàng rén   shī yuè miàn qīng lín xún páng zhī xiǎo shān xiù chū tūn   yún xiè gàn xīng chén    
chén gāo lái shuō háng hǎo   ruò měi zhēng yǐn lǎo shī duǎn yuán   xià réng pín shēn    
zòu xiāng rào huáng àn   fàng zhào què táo yuán chūn jiān nán ruò liáng xiào shù   shāo ruò chén    
zhū jūn shàn tiān qiǎo   háng yòu néng qīng xīn   bǎi nián jiàn guāng yuè   hǎi wén zhāng chún  
wén sāng mén chóng xíng jiě   yán dào nǎo lín fēng 西 yáo luò yàn nán xiāng cháng   sòng zi kōng zhān jīn