送師厚歸南陽會天大風遂宿高陽山寺明日同至

宋代 梅堯臣
往日送子春風前,春風酣酣杏正妍。 今來送歸秋風後,秋風搣搣沙滿川。 馬鬣斜傾毛瑟縮,馭吏噤唫足後先。 弊裘吹裂寒入骨,枯株磨戛火欲燃。 忽逢古寺出岩腹,與君下馬相留連。 殿堂高下就山勢,松柏森聳侵雲巔。 長廊落葉卷若掃,丈室垂幔翻如褰。 像塑神母乳九子,抱攜撫玩皆可憐。 卻令遠客自生念,欲見幼稚心煩煎。 擁爐對坐日昏黑,龕燈共借僧榻眠。 雖然覆衣冷如鐵,不及在家貧無氊。 曲肱難寐要天曉,兩股凍痹仍筋攣。 桹桹殘夜未魚響,起看昴畢傾西躔。 怒號斗息東方白,童僕整肅吾將還。 老僧掃壁持筆硯,請予強此題歲年。 出門並轡至山店,茅屋揭盡余尺椽。 又據胡床一談笑,君不解飲聊開筵。 程次都無五百里,篋中可乏一囊錢。 拂衣頻起畏日昃,應恐慈母心懸懸。 顧我便當江海去,卻思此地何由緣。
wǎng sòng zi chūn fēng qián   chūn fēng hān hān xìng zhèng yán  
jīn lái sòng guī qiū fēng hòu   qiū fēng miè miè shā mǎn 滿 chuān  
liè xié qīng máo suō   jìn jìn hòu xiān  
qiú chuī liè hán   zhū jiá huǒ rán  
féng chū yán   jūn xià xiāng liú lián  
diàn 殿 táng gāo xià jiù shān shì   sōng bǎi sēn sǒng qīn yún diān  
cháng láng luò juàn ruò sǎo   zhàng shì chuí màn fān qiān  
xiàng shén jiǔ   bào xié wán jiē lián  
què lìng yuǎn shēng niàn   jiàn yòu zhì xīn fán jiān  
yōng duì zuò hūn hēi   kān dēng gòng jiè sēng mián  
suī rán lěng tiě   zài jiā pín zhān  
gōng nán mèi yào tiān xiǎo   liǎng dòng réng jīn luán  
láng láng cán wèi xiǎng   kàn mǎo qīng 西 chán  
háo dòu dōng fāng bái   tóng zhěng jiāng hái  
lǎo sēng sǎo chí yàn   qǐng qiáng suì nián  
chū mén bìng pèi zhì shān diàn   máo jiē jǐn chǐ chuán  
yòu chuáng tán xiào   jūn jiě yǐn liáo kāi yán  
chéng dōu bǎi   qiè zhōng náng qián  
pín wèi   yīng kǒng xīn xuán xuán  
biàn 便 dāng jiāng hǎi   què yóu yuán