送史常

明代 楊士奇
君子達義命,不為外物騖。孳孳脩其身,貴賤安所遇。 青蠅污白璧,自古有不慮。曾參不殺人,讒言令母懼。 直生見誣金,賞之亦不忤。曖昩須臾間,光明懸竹素。 之子抱夙尚,雍容偉儀度。讀書膺薦達,操節致時譽。 遂拜二千石,分符牧黎庶。所務廉與仁,果得煢嫠慕。 磷緇出媒櫱,不辨亦不怒。怡然返初服,脫灑謝羈馬。 拜辭出都門,春華未遲暮。白雲動高興,清鶯滿長路。 家在溧水陽,行行見鄉樹。上堂悅父母,下堂洽親故。 人生有至樂,豈必貴與富。念子相知舊,此別何時晤。 浩浩繾綣懷,因詩一披露。
jūn zi mìng   wéi wài xiū shēn   guì jiàn ān suǒ
qīng yíng bái   yǒu zēng shēn shā rén   chán yán lìng
zhí shēng jiàn jīn   shǎng zhī ài jiān   guāng míng xuán zhú
zhī bào shàng   yōng róng wěi shū yīng jiàn   cāo jié zhì shí
suì bài èr qiān dàn   fēn shù suǒ lián rén   guǒ de qióng
lín chū méi niè   biàn rán fǎn chū   tuō xiè
bài chū dōu mén   chūn huā wèi chí bái yún dòng gāo xīng   qīng yīng mǎn 滿 cháng
jiā zài shuǐ yáng   xíng xíng jiàn xiāng shù shàng táng yuè   xià táng qià qīn
rén shēng yǒu zhì   guì niàn zi xiāng zhī jiù   bié shí
hào hào qiǎn quǎn huái   yīn shī