送舍侄木還汴

明代 李夢陽
天涯逼除夕,念爾獨歸人。夜宿蘆溝雪,朝逢易水春。 為駒先污血,藏劍莫愁身。到及張燈候,遙知戲彩頻。
tiān chú   niàn ěr guī rén 宿 gōu xuě cháo   féng shuǐ chūn    
wèi xiān xuè   cáng jiàn chóu shēn dào zhāng dēng hòu yáo   zhī cǎi pín