松聲

宋代 楊萬里
哦詩口角恰微鳴,喚得風從月脅生。 端為先生醒醉耳,繞山搜出萬松聲。
ó shī kǒu jué qià wēi míng   huàn fēng cóng yuè xié shēng  
duān wèi xiān sheng xǐng zuì ěr   rào shān sōu chū wàn sōng shēng