松梢月

宋代 曹勛
院靜無聲。天邊正、皓月初上重城。群木搖落,松路徑暖風輕。喜揖蟾華當松頂,照榭閣、細影縱橫。杖策徐步空明里,但襟袖皆清。 恍若如臨異境,漾鳳沼岸闊,波淨魚驚。氣入層漢,疑有素鶴飛鳴。夜色徘徊遲宮漏,漸坐久、露濕金莖。未忍歸去,聞何處、重吹笙。
yuàn jìng shēng tiān biān zhèng hào yuè chū shàng zhòng chéng qún yáo luò   sōng jìng nuǎn fēng qīng chán huá dāng sōng dǐng   zhào xiè yǐng zòng héng zhàng kōng míng   dàn jīn xiù jiē qīng
huǎng ruò lín jìng   yàng fèng zhǎo àn kuò   jìng jīng céng hàn   yǒu fēi míng pái huái chí gōng lòu   jiàn zuò jiǔ shī jīn jīng wèi rěn guī   wén chǔ zhòng chuī shēng