嵩山十二首·一峻極寺

宋代 歐陽修
路入石門見,蒼蒼深霞間。 雲生石砌潤,木老天風寒。 客來依返照,徙倚聽山蟬。
shí mén jiàn   cāng cāng shēn xiá jiān  
yún shēng shí rùn   lǎo tiān fēng hán  
lái fǎn zhào   tīng shān chán