送珊上座歸育王

宋代 白玉蟾
一雙膝脛兩條鐵,一掬精神一團雪。 早曾火燄上翻身,鴛幃不把丁香結。 風吹香囊滿路香,知君也結欽山轍。 忽然洗面摸得鼻,方知皮下各有血。 急攜柏子禮孤雲,後來足跡遍江浙。 阿育王山倉廩空,百指張頤欲嚼舌。 延壽堂中幾病僧,囊無挑藥寒徹骨。 見君把個無孔笛,吹起還鄉曲一闋。 此來漳泉走一遭,龐翁猶在波旬滅。 拄杖挑起空中雲,缽盂漉上波心月。 默隨春色歸故山,江路梅花先漏泄。 遂邀君來香一爇,重把篇詩呈丑拙。 此行拗折老藤條,選佛場中作英傑。 君今三千里外行,不步程途猶自別。 恰似一壺冰,千古光瑩徹。
shuāng jìng liǎng tiáo tiě   jīng shén tuán xuě  
zǎo céng huǒ yàn shàng fān shēn   yuān wéi dīng xiāng jié  
fēng chuī xiāng náng mǎn 滿 xiāng   zhī jūn jié qīn shān zhé  
rán miàn   fāng zhī xià yǒu xuè  
xié bǎi yún   hòu lái biàn jiāng zhè  
ā wáng shān cāng lǐn kōng   bǎi zhǐ zhāng jiáo shé  
yán shòu táng zhōng bìng sēng   náng tiāo yào hán chè  
jiàn jūn kǒng   chuī huán xiāng què  
lái zhāng quán zǒu zāo   páng wēng yóu zài xún miè  
zhǔ zhàng tiǎo kōng zhōng yún   shàng xīn yuè  
suí chūn guī shān   jiāng méi huā xiān lòu xiè  
suì yāo jūn lái xiāng ruò   zhòng piān shī chéng chǒu zhuō  
xíng ǎo shé lǎo téng tiáo   xuǎn chǎng zhōng zuò yīng jié  
jūn jīn sān qiān wài háng   chéng yóu bié  
qià bīng   qiān guāng yíng chè