送上饒皇甫宰

宋代 徐元傑
天下邑無不可為,在人忍耐自為之。 信能寧心辦堅苦,事到難處天扶持。 民吾同胞痛癢切,何忍橫斂類剝肌。 心誠求之若子保,人亦懷之如母慈。 上饒邇來號凋劇,苟焉稱貸負賴隨。 況多權官慘剝割,又肆席捲公化私。 吏奸得售科罰計,等第輸錢與斷詞。 詞人慾休休不得,充庭塞獄纏累累。 公來憤悱感動處,與認前時已貸貲。 謂令親民民必及,民固可欺天莫欺。 民脂民膏供我祿,胡寧又割民膏脂。 催科僅僅欲逃責,毫分不忍科罰施。 奉公洗手附庸邑,一孔一粒歸州司。 請俸有時不給用,月索莊課來助支。 屢典緡錢代月解,幾回過我同攢眉。 聽訟元不以憚煩,使之無訟而民宜。 相安田裡閒耆保,懶出市廛謳耄倪。 日長喧雀堪羅設,星散飢烏靡孑遺。 花酣滿縣春風遍,草茂虛囹天意滋。 君之來也蹙頞告,蹈此湯鑊出未期。 屢效淵明歸去感,不求赫赫聲名馳。 自甘陽城書考下,誰曰悶悶政術卑。 隱隱綽有棠陰地,忽乃遽及瓜戍期。 自上而下有公論,轅轍依依動去思。 吏卒將迎相告語,東君政化尤可推。 義居孝友能為長,睦族慈幼存成規。 里仁為美典型在,居家既理官可移。 此番政事行無事,默與古者氣象追。 君今既展朝天旆,人行道上口成碑。 予豈棲棲為佞者,特告方來共鑒茲。
tiān xià wèi   zài rén rěn nài wèi zhī  
xìn néng níng xīn bàn jiān   shì dào nán chǔ tiān chí  
mín tóng bāo tòng yǎng qiè   rěn héng liǎn lèi  
xīn chéng qiú zhī ruò zi bǎo   rén huái zhī  
shàng ráo ěr lái hào diāo   gǒu yān chēng dài lài suí  
kuàng duō quán guān cǎn bāo   yòu juǎn gōng huà  
jiān de shòu   děng shū qián duàn  
rén xiū xiū   chōng tíng sāi chán lěi lěi  
gōng lái fèn fěi gǎn dòng chù   rèn qián shí dài  
wèi lìng qīn mín mín   mín tiān  
mín zhī mín gāo gōng 祿   níng yòu mín gāo zhī  
cuī jǐn jǐn táo   háo fēn rěn shī  
fèng gōng shǒu yōng   kǒng guī zhōu  
qǐng fèng yǒu shí gěi yòng   yuè suǒ zhuāng lái zhù zhī  
diǎn mín qián dài yuè jiě   huí guò tóng cuán méi  
tīng sòng yuán dàn fán   shǐ 使 zhī sòng ér mín  
xiāng ān tián xián bǎo   lǎn chū shì chán ōu mào  
zhǎng xuān què kān luó shè   xīng sàn jié  
huā hān mǎn 滿 xiàn chūn fēng biàn   cǎo mào líng tiān  
jūn zhī lái è gào   dǎo tāng huò chū wèi  
xiào yuān míng guī gǎn   qiú shēng míng chí  
gān yáng chéng shū kǎo xià   shuí yuē mèn mèn zhèng shù bēi  
yǐn yǐn chuò yǒu táng yīn   nǎi guā shù  
shàng ér xià yǒu gōng lùn   yuán zhé dòng  
jiàng yíng xiāng gào   dōng jūn zhèng huà yóu tuī  
xiào yǒu néng wéi zhǎng   yòu cún chéng guī  
rén wèi měi diǎn xíng zài   jiā guān  
fān zhèng shì xíng shì   zhě xiàng zhuī  
jūn jīn zhǎn cháo tiān pèi   xíng rén shàng kǒu chéng bēi  
wèi nìng zhě   gào fāng lái gòng jiàn