送上超古還徑山

宋代 姚鏞
相見忽秋初,言詩足起予。身雖披壞衲,手未釋群書。 雙徑雲多潤,諸山木易疏。此心超萬古,禪誦特其餘。
xiāng jiàn qiū chū   yán shī shēn suī huài shǒu   wèi shì qún shū    
shuāng jìng yún duō rùn   zhū shān shū xīn chāo wàn chán   sòng