送僧之京師

唐代 皎然
綿綿渺渺楚雲繁,萬里西歸望國門。 禪子初心易淒斷,秋風莫上少陵原。
mián 綿 mián 綿 miǎo miǎo chǔ yún fán   wàn 西 guī wàng guó mén
chán chū xīn duàn   qiū fēng shàng shǎo líng yuán