送僧妙鑒住廣壽寺

宋代 孫覿
明月不可呼,清夜時一出。孤光掛海涯,皎皎轉空碧。 道人一茅把,坐睨九年壁。磨磚破纏縛,驟若老驥逸。 匆匆林下逢,悵望不暖席。錫杖已凌空,階庭草如積。
míng yuè   qīng shí chū guāng guà hǎi jiǎo   jiǎo zhuǎn kōng    
dào rén máo   zuò jiǔ nián zhuān chán zhòu   ruò lǎo    
cōng cōng lín xià féng   chàng wàng nuǎn zhàng líng kōng jiē   tíng cǎo