送僧歸保寧

宋代 秦觀
西湖環岸皆招提,樓閣晦明如臥披。 保寧復在最佳處,水光四合無端倪。 車塵不來馬足斷,時有海月相因依。 上人弱齡已隸此,心目所證惟瑰琦。 白玉芙蓉出清沼,天然不受緇塵擾。 坐客一語不入意,目如明星視飛鳥。 冠切雲兮佩玉難,上人顧之真等閒。 應緣聊入人間世,興盡卻歸湖上山。 伊余久欲窺禹穴,矧今仲父官東越。 行挽秋風入剡溪,為君先醉西湖月。
西 huán àn jiē zhāo   lóu huì míng
bǎo níng zài zuì jiā chǔ   shuǐ guāng duān
chē chén lái duàn   shí yǒu hǎi yuè xiàng yīn
shàng rén ruò líng   xīn suǒ zhèng wéi guī
bái róng chū qīng zhǎo   tiān rán shòu chén rǎo
zuò   míng xīng shì fēi niǎo
guān qiè yún pèi nán   shàng rén zhī zhēn děng xián
yìng yuán liáo rén jiān shì   xìng jìn què guī shàng shān
jiǔ kuī xué   shěn jīn zhòng guān dōng yuè
xíng wǎn qiū fēng shàn   wèi jūn xiān zuì 西 yuè