送容西渡典教饒平

清代 成鷲
先生於我稱世友,曾記雞壇逐遊走。絳帳趨庭萊子衣,玄亭問字侯芭酒。 酒闌舞罷各西東,階前老樹搖悲風。大魚化鵬奮奇翼,鷽鳩斥鴳隨飛蓬。 路旁車笠一相見,雲泥惆悵何匆匆。前年客自岡州至,聞說園林多勝事。 鑿池引水種蓮花,疊石為山起平地。主人愛道不愛金,布地延僧宣妙義。 寄語能來及早來,塵世閒人閒不易。我聞客語信還疑,瓊林詎有鷦鷯枝。 山僧只合居岩谷,國士筵中實不宜。緘書報命無可說,大笑還山弄明月。 葭蒼露白正懷人,香浦秋風又離別。琴書滿戴廣文船,傾城祖餞車駢闐。 摩挲老眼煙霞外,新詩遙寄水雲邊。我聞饒平好山水,東去潮陽方百里。 昌黎過後寂無人,八代文章憑振起。莫道先生官秩卑,聖朝重道先尊師。 莫道先生致身晚,白首青雲興不淺。莫道先生齋舍清,擁書萬卷當百城。 莫道先生薪俸薄,苜蓿晶鹽堪細嚼。先生行矣勿復道,濟溺起衰非草草。 暫時別卻好園林,直向環橋采芹藻。芹藻何如池上花,一度繁華一枯槁。 功成名遂早歸來,只恐尋僧僧已老。
xiān sheng chēng shì yǒu   céng tán zhú yóu zǒu jiàng zhàng tíng lái xuán   tíng wèn hóu jiǔ    
jiǔ lán 西 dōng   jiē qián lǎo shù yáo bēi fēng huà péng fèn xué   jiū chì yàn suí fēi péng    
páng chē xiāng jiàn   yún chóu chàng cōng cōng qián nián gāng zhōu zhì wén   shuō yuán lín duō shèng shì    
záo chí yǐn shuǐ zhǒng lián huā   dié shí wéi shān píng zhǔ rén ài dào ài jīn   yán sēng xuān miào    
néng lái zǎo lái   chén shì xián rén xián wén xìn hái qióng   lín yǒu jiāo liáo zhī    
shān sēng zhī yán   guó shì yán zhōng shí jiān shū bào mìng shuō   xiào hái shān nòng míng yuè    
jiā cāng lòu bái zhèng huái rén   xiāng qiū fēng yòu bié qín shū mǎn dài 滿 guǎng wén chuán qīng   chéng jiàn chē pián tián    
lǎo yǎn yān xiá wài   xīn shī yáo shuǐ yún biān wén ráo píng hǎo shān shuǐ dōng   cháo yáng fāng bǎi    
chāng guò hòu rén   dài wén zhāng píng zhèn dào xiān sheng guān zhì bēi shèng   cháo zhòng dào xiān zūn shī    
dào xiān sheng zhì shēn wǎn   bái shǒu qīng yún xīng qiǎn dào xiān sheng zhāi shè qīng yōng   shū wàn juàn dāng bǎi chéng    
dào xiān sheng xīn fèng báo   xu jīng yán kān jué xiān sheng xíng dào   shuāi fēi cǎo cǎo    
zàn shí bié què hǎo yuán lín   zhí xiàng huán qiáo cǎi qín zǎo qín zǎo chí shàng huā   fán huá gǎo    
gōng chéng míng suì zǎo guī lái   zhǐ kǒng xún sēng sēng lǎo