送人游淮海(一作宿友人池)

唐代 溫庭筠
背檣燈色暗,宿客夢初成。半夜竹窗雨,滿池荷葉聲。 簟涼秋閤思,木落故山情。明發又愁起,桂花溪水清。
bèi qiáng dēng àn   宿 mèng chū chéng bàn zhú chuāng   mǎn 滿 chí shēng
diàn liáng qiū   luò shān qíng míng yòu chóu   guì huā shuǐ qīng