送人

唐代 王建
白日向西沒,黃河復東流。人生足著地,寧免四方游。 我行無返顧,祝子勿回頭。當須向前去,何用起離憂。 但恐無廣路,平地作山丘。令我車與馬,欲疾反停留。 蜀客多積貨,邊人易封侯。男兒戀家鄉,歡樂為仇讎。 丁寧相勸勉,苦口幸無尤。對面無相成,不如豺虎儔。 彼遠不寄書,此寒莫寄裘。與君俱絕跡,兩念無因由。
bái xiàng 西 méi   huáng dōng liú rén shēng zhù   níng miǎn fāng yóu
xíng fǎn   zhù zi huí tóu dāng xiàng qián   yòng yōu
dàn kǒng guǎng   píng zuò shān qiū lìng chē   fǎn tíng liú
shǔ duō huò   biān rén fēng hóu nán ér liàn jiā xiāng   huān wèi chóu chóu
dīng níng xiāng quàn miǎn   kǒu xìng yóu duì miàn xiāng chéng   chái chóu
yuǎn shū   hán qiú jūn jué   liǎng niàn yīn yóu