頌 其二

唐代 拾得
東陽海水清,水清復見底。靈源流法泉,斫水刀而痕。 我見頑愚士,燈心拄須彌。寸樵煮大海,足抹大地石。 蒸沙成飯無,磨磚將為鏡。說食終不飽,直須著力行。 恢恢大丈夫,堂堂六尺土。枉死埋冢下,可惜孤標物。
dōng yáng hǎi shuǐ qīng   shuǐ qīng jiàn líng yuán liú quán zhuó   shuǐ dāo ér hén    
jiàn wán shì   dēng xīn zhǔ cùn qiáo zhǔ hǎi   shí    
zhēng shā chéng fàn   zhuān jiāng wèi jìng shuō shí zhōng bǎo zhí   zhù xíng    
huī huī zhàng   táng táng liù chǐ wǎng mái zhǒng xià   biāo