送喬生宇歸樂平

明代 李東陽
我友中書君,十年抗師席。當時門下士,往往繼科籍。 喬生西南來,竦如木初植。良材就斤斧,規矩應丈尺。 文場才弱冠,已破萬人敵。而猶不自滿,欿若字未識。 朅來過我堂,每語終日夕。談詩辨格律,論字窮點畫。 微言析豪芒,獨詣超畛域。紛紛科舉徒,未暇論與策。 古文時所棄,似子寧易得。吾生好講學,久矣抱深默。 愛子方起予,胡為重行役。勖哉千里途,及此分陰惜。 少年豈可恃,我已非白晰。文章未足論,太上貴立德。 而師有嚴規,我語贅何益。
yǒu zhōng shū jūn   shí nián kàng shī dāng shí mén xià shì wǎng   wǎng    
qiáo shēng 西 nán lái   sǒng chū zhí liáng cái jiù jīn guī   yīng zhàng chǐ    
wén chǎng cái ruò guàn   wàn rén ér yóu mǎn kǎn 滿   ruò 欿 wèi shí    
qiè lái guò táng   měi zhōng tán shī biàn lùn   qióng diǎn huà    
wēi yán háo máng   chāo zhěn fēn fēn wèi   xiá lùn    
wén shí suǒ   shì zi níng shēng hǎo jiǎng xué jiǔ   bào shēn    
ài fāng   wéi zhòng xíng zāi qiān   fēn yīn    
shào nián shì   fēi bái wén zhāng wèi lùn tài   shàng guì    
ér shī yǒu yán guī   zhuì