宋喬年真贊

宋代 黃庭堅
士之坎壈,以其智多。 因坎壈以為師,用其多以見己。 相遭於功名之會,圖像麒麟。 獨行於寂寞之濱,照影溪壑。 大者四時爾,小者風雨爾,豈真我哉。
shì zhī kǎn lǎn   zhì duō
yīn kǎn lǎn wéi shī   yòng duō jiàn
xiāng zāo gōng míng zhī huì   xiàng lín
xíng zhī bīn   zhào yǐng
zhě shí ěr   xiǎo zhě fēng ěr   zhēn zāi