送前人之董氏館

宋代 陳著
雪溪公子清於冰,與人心事秋月明。 黃塵滿目分不入,卻向嵩曲尋幽盟。 山之趾,水之裔, 花柳之時風月夜。避喧何必武陵源, 得閒便是羲皇世。俗情詡詡有偽真, 道義之交無故新。我今年已八十一, 君今亦是半百人。日日聚首能幾日, 況我殘陽出入息。聞君束書將有行, 萬里弱水在咫尺。相望怨被浮雲妨, 有夢難托清風將。豈是臨分語太苦, 此味昔我實備嘗。一杯一杯莫辭勸, 此酒中間膠漆釅。記得希夷一語不, 優好之所勿久戀。
xuě gōng qīng bīng   rén xīn shì qiū yuè míng  
huáng chén mǎn 滿 fēn   què xiàng sōng xún yōu méng  
shān zhī zhǐ   shuǐ zhī  
huā liǔ zhī shí fēng yuè xuān líng yuán    
xián biàn 便 shì huáng shì qíng yǒu wěi zhēn    
dào zhī jiāo xīn jīn nián shí    
jūn jīn shì bàn bǎi rén shǒu néng    
kuàng cán yáng chū wén jūn shù shū jiāng yǒu xíng    
wàn ruò shuǐ zài zhǐ chǐ xiāng wàng yuàn bèi yún fáng    
yǒu mèng nán tuō qīng fēng jiāng shì lín fēn tài    
wèi shí bèi cháng bēi bēi quàn    
jiǔ zhōng jiān jiāo yàn de    
yōu hǎo zhī suǒ jiǔ liàn