送平石侄孫還杭

宋代 何夢桂
東風吹雨濕平蕪,三疊陽關醉唾壺。 往事盡隨塵世界,新來只怪老頭顱。 百年祖父留湯沐,千里兒孫有飯盂。 目斷長亭休折柳,斜陽山外是西湖。
dōng fēng chuī shī píng   sān dié yáng guān zuì tuò  
wǎng shì jǐn suí chén shì jiè   xīn lái zhǐ guài lǎo tóu  
bǎi nián liú tāng   qiān ér sūn yǒu fàn  
duàn cháng tíng xiū zhé liǔ   xié yáng shān wài shì 西