松棚

宋代 韓淲
去年一旱暍欲死,猶幸春來能忍飢。長夏因仍作涼計,中庭始架青松枝。 門前催租急非緩,國中遺誥安若危。貧無輸官尚自可,忠欲輸君今已遲。 風來蕭蕭悲益甚,日遠茫茫愁不知。誰謂身閒得放逸,家國一體人弗思。 雲開空山久闕雨,蟬噪古木還迎曦。松枝松枝綠差差,吾忍坐臥來樂斯。
nián hàn   yóu xìng chūn lái néng rěn cháng xià yīn réng zuò liáng   zhōng tíng shǐ jià qīng sōng zhī
mén qián cuī fēi huǎn   guó zhōng gào ān ruò wēi pín shū guān shàng   zhōng shū jūn jīn chí
fēng lái xiāo xiāo bēi shén   yuǎn máng máng chóu zhī shuí wèi shēn xián fàng   jiā guó rén
yún kāi kōng shān jiǔ quē   chán zào hái yíng sōng zhī sōng zhī chà chà   rěn zuò lái