送能上人參源禪師

宋代 釋德洪
我昔游東吳,曾過南山寺。一識山中人,知是黃龍子。 超然精悍姿,曉日出塵滓。坐令平生懷,未吐心已死。 別來今十載,歲月乃如此。近聞歸南都,老色更豐美。 遙知君見時,機妙乳生水。道眼真鵝王,揀辨不容擬。 應怪納飯師,趕逐倒脫履。萬象爭驚吁,虛空笑啟齒。 卻歸下板頭,破衲蒙凍耳。他日重相逢,煩君再指似。
yóu dōng   céng guò nán shān shí shān zhōng rén zhī   shì huáng lóng zi    
chāo rán jīng hàn 姿   xiǎo chū chén zuò lìng píng shēng huái wèi   xīn    
bié lái jīn shí zài   suì yuè nǎi jìn wén guī nán dōu lǎo   gèng fēng měi    
yáo zhī jūn jiàn shí   miào shēng shuǐ dào yǎn zhēn é wáng jiǎn   biàn róng    
yīng guài fàn shī   gǎn zhú dào tuō wàn xiàng zhēng jīng   kōng xiào chǐ    
què guī xià bǎn tóu   méng dòng ěr zhòng xiāng féng fán   jūn zài zhǐ