送梅郎一首

宋代 饒節
梅郎可愛如蜀柳,風流似是子真後。抱器來賓太學窮,五年自袖采蘭手。 來時落雁搖虛弓,汗血長鳴西北風。自誓壞韓復蠹魏,可憐一無咫尺功。 我亦數奇困竿累,玉山冰川失眼底。永嘉堂上聞阿連,墮食正冠為君起。 君今製衣作行具,何以贈之白鷺羽。殷勤持□重似人,漠漠深藏飽魚蠹。 船頭逢逢奏曉鼓,捲簾臥看春江雨。到家春溫雁且北,寄聲布帆無恙不。
méi láng ài shǔ liǔ   fēng liú shì shì zhēn hòu bào lái bīn tài xué qióng   nián xiù cǎi lán shǒu
lái shí luò yàn yáo gōng   hàn xuè cháng míng 西 běi fēng shì huài hán wèi   lián zhǐ chǐ gōng
shù kùn gān 竿 lèi   shān bīng chuān shī yǎn yǒng jiā táng shàng wén ā lián   duò shí zhèng guān wèi jūn
jūn jīn zhì zuò xíng   zèng zhī bái yīn qín chí   zhòng shì rén   shēn cáng bǎo
chuán tóu féng féng zòu xiǎo   juàn lián kàn chūn jiāng dào jiā chūn wēn yàn qiě běi   shēng fán yàng