送馬雍古御史撫喻河西

元代 揭傒斯
我皇屬憂顧,君子得安居。孟春風且寒,遺子以修途。 四牡何翩翩,回首睇神都。我懷正紆鬱,殽函忽已踰。 積雪被長巒,萎者何時蘇。巋彼蓮花峰,上出浮雲衢。 白日皦以縣,下視若玄墟。煙塵起西北,原野無定株。 行者中顧懷,居者念其廬。黃河洶東流,乃自昆崙渠。 四海豈不曠,切若肌與膚。親賢遠讒人,古以致康娛。 君子誠多才,乃用在馳驅。秦隴阻關塞,歲月浩已徂。 鞠躬盡明義,足為世所模。
huáng shǔ yōu   jūn zi ān mèng chūn fēng qiě hán   xiū
piān piān   huí shǒu shén dōu huái zhèng   yáo hán
xuě bèi cháng luán   wēi zhě shí kuī lián huā fēng   shàng chū yún
bái jiǎo xiàn   xià shì ruò xuán yān chén 西 běi   yuán dìng zhū
xíng zhě zhōng huái   zhě niàn huáng xiōng dōng liú   nǎi kūn lún
hǎi kuàng   qiè ruò qīn xián yuǎn chán rén   zhì kāng
jūn zi chéng duō cái   nǎi yòng zài chí qín lǒng guān sài   suì yuè hào
gōng jǐn míng   wèi shì suǒ