送毛君致仕還鄉

宋代 蘇轍
古人避世事,豈問家有無。 但言鴻鵠性,不受樊籠拘。 公家昔盛時,阡陌連三衢。 食廩濟寒餓,婚嫁營羈孤。 千金赴高義,脫手曾須臾。 晚為二千石,得不償所逋。 撫掌不復言,但以文字娛。 我恨見公遲,冉冉重霜須。 高吟看落筆,劇飲驚倒壺。 負罪不自知,適意忘憂虞。 忽聞叩天閽,言旋故山廬。 朋友不及謀,親戚亦驚呼。 人生各有意,何暇問俗徒。 嗟我好奇節,嘆公真丈夫。 天高片帆遠,目斷青風徂。 惟應東宮保,迎笑相攜扶。
rén shì shì   wèn jiā yǒu  
dàn yán hóng xìng   shòu fán lóng  
gōng jiā shèng shí   qiān lián sān  
shí lǐn hán è   hūn jià yíng  
qiān jīn gāo   tuō shǒu céng  
wǎn wèi èr qiān dàn   cháng suǒ  
zhǎng yán   dàn wén  
hèn jiàn gōng chí   rǎn rǎn zhòng shuāng  
gāo yín kàn luò   yǐn jīng dǎo  
zuì zhī   shì wàng yōu  
wén kòu tiān hūn   yán xuán shān  
péng you móu   qīn jīng  
rén shēng yǒu   xiá wèn  
jiē hào jié   tàn gōng zhēn zhàng  
tiān gāo piàn fān yuǎn   duàn qīng fēng  
wéi yīng dōng gōng bǎo   yíng xiào xiāng xié