送路糾歸老丹陽

宋代 陳師道
身退不待年,意足不待余。 寧聞有餘論,但問我何如。 才名四十年,盛氣蓋諸儒。 獨無金水力,竟與蛙黽俱。 晚為府中掾,直前不趑趄。 曾何愧俯仰,頗亦因囁嚅。 有粟尚可糊,有酒尚可娛。 一朝脫章綬,用意不躊躇。 富貴亦何有,惜君寧挽裾。 人生一世間,誰得還其軀。 謝公江海人,此計竟亦疏。 千金一大錢,兩子雙明珠。 妙語發幽光,東坡為欷歔。 不知兩疏去,能亦有此無。 聊為三徑資,從子並門居。
shēn tuì 退 dài nián   dài  
níng wén yǒu lùn   dàn wèn  
cái míng shí nián   shèng gài zhū  
jīn shuǐ   jìng miǎn  
wǎn wèi zhōng yuàn   zhí qián  
céng kuì yǎng   yīn niè  
yǒu shàng   yǒu jiǔ shàng  
zhāo tuō zhāng shòu   yòng chóu chú  
guì yǒu   jūn níng wǎn  
rén shēng shì jiān   shuí hái  
xiè gōng jiāng hǎi rén   jìng shū  
qiān jīn qián   liǎng zi shuāng míng zhū  
miào yōu guāng   dōng wèi  
zhī liǎng shū   néng yǒu  
liáo wèi sān jìng   cóng bìng mén