送林之奇少穎秀才往行朝

宋代 呂本中
我為福堂游,破屋占城市。城中幾萬戶,所識一林子。 蓊然眾木中,見此真杞梓。未為棟樑具,且映風日美。 子之於為學,其志蓋未已。上欲窮經書,下考百代史。 發而為文詞,一一當俊偉。夫豈效鄙夫,念彼不念此。 今來赴行朝,學已優則仕。窮通決有命,所願求諸已。 聖賢有明訓,不在於青紫。丈夫出事君,邪正從此始。
wèi táng yóu   zhàn chéng shì chéng zhōng wàn suǒ   shí lín zi    
wěng rán zhòng zhōng   jiàn zhēn wèi wèi dòng liáng qiě   yìng fēng měi    
zi zhī wéi xué   zhì gài wèi shàng qióng jīng shū xià   kǎo bǎi dài shǐ    
ér wéi wén   dāng jùn wěi xiào niàn   niàn    
jīn lái xíng cháo   xué yōu shì qióng tōng jué yǒu mìng suǒ   yuàn qiú zhū    
shèng xián yǒu míng xùn   zài qīng zhàng chū shì jūn xié   zhèng cóng shǐ