送琳長

宋代 蘇轍
身老與世疏,但有世外緣。五年客江西,掃軌謝往還。 依依二三老,示我馬祖禪。身心忽明曠,不受垢污纏。 偶成江東遊,欲別空悽然。緣散眾亦去,飄若風中煙。 華陽本荒邑,緇素明星懸。偶然得老尉,舊依育王山。 璉公善知識,不見十九年。我昔未聞道,問以所入門。 告我從信入,授我普眼篇。冉冉百尺松,起自一寸根。 南歸發盡白,尺書今始傳。不知鄰邑中,乃有門人賢。 百里走相訪,觸熱汗雨翻。懷中出詩卷,清絕如斷蟬。 我適病寒熱,氣力才綿綿。空齋默相向,欲語不能宣。 未暇答佳意,歸錫鏘金環。空有維摩病,愧無維摩言。
shēn lǎo shì shū   dàn yǒu shì wài yuán nián jiāng sǎo 西   guǐ xiè wǎng huán    
èr sān lǎo   shì chán shēn xīn míng kuàng   shòu gòu chán    
ǒu chéng jiāng dōng yóu   bié kōng rán yuán sàn zhòng piāo   ruò fēng zhōng yān    
huá yáng běn huāng   míng xīng xuán ǒu rán lǎo wèi jiù   wáng shān    
liǎn gōng shàn zhī shí   jiàn shí jiǔ nián wèi wén dào wèn   suǒ mén    
gào cóng xìn   shòu yǎn piān rǎn rǎn bǎi chǐ sōng   cùn gēn    
nán guī jǐn bái   chǐ shū jīn shǐ chuán zhī lín zhōng nǎi   yǒu mén rén xián    
bǎi zǒu xiàng fǎng   chù hàn fān huái zhōng chū shī juàn qīng   jué duàn chán    
shì bìng hán   cái mián 綿 mián 綿 kōng zhāi xiāng xiàng   néng xuān    
wèi xiá jiā   guī qiāng jīn huán kōng yǒu wéi bìng kuì   wéi yán