送李端叔從辟中山

宋代 秦觀
人畏朔風聲,我聞獨寬懷。 豈不知凜冽,為自中山來。 端叔天下士,淹留蹇無成。 去從中山辟,良亦慰平生。 與君英妙時,俠氣上參天。 孰雲行半百,身世各茫然。 當時兒戲念,今日已灰死。 著書如結氂,聊以忘憂耳。 駸駸歲乃盡,淮海歸無期。 功名良獨難,雖成定奚為。 念君遠行役,中夜憂反側。 攬衣起成章,贈以當馬策。
rén wèi shuò fēng shēng   wén kuān huái  
zhī lǐn liè   wèi zhōng shān lái  
duān shū tiān xià shì   yān liú jiǎn chéng  
cóng zhōng shān   liáng wèi píng shēng  
jūn yīng miào shí   xiá shàng cān tiān  
shú yún xíng bàn bǎi   shēn shì máng rán  
dāng shí ér niàn   jīn huī  
zhù shū jié máo   liáo wàng yōu ěr  
qīn qīn suì nǎi jǐn   huái hǎi guī  
gōng míng liáng nán   suī chéng dìng wèi  
niàn jūn yuǎn xíng   zhōng yōu fǎn  
lǎn chéng zhāng   zèng dāng