送客一首送真侍郎

宋代 洪咨夔
風雨寂歷蘆荻秋,梧桐落盡斜陽收。 孤鴻影斷蒼莽外,愁絕送客濤江頭。 客心恰似濤江水,夾岸擁沙潮不起。 海門一線拱觚稜,無聲夜到龍山尾。 重雲壓江秋陰陰,千古送客非斯今。 有酒可別不敢斟,天乎天乎知客心。 天首天乎知客心。
fēng qiū   tóng luò jǐn xié yáng shōu  
hóng yǐng duàn cāng mǎng wài   chóu jué sòng tāo jiāng tóu  
xīn qià tāo jiāng shuǐ   jiā àn yōng shā cháo  
hǎi mén xiàn gǒng léng   shēng dào lóng shān wěi  
zhòng yún jiāng qiū yīn yīn   qiān sòng fēi jīn  
yǒu jiǔ bié gǎn zhēn   tiān tiān zhī xīn  
tiān shǒu tiān zhī xīn