送開守解印

宋代 馮時行
窮冬自蕭疏,小壘玄雲開。 使君擲虎符,行矣何遽哉。 父老相與言,未言心已哀。 自雲好使君,撫我如嬰孩。 天不為我旱,人不為我災。 使君今已行,力挽不可回。 舉手向父老,聽我勿我猜。 赤驥萬里足,瑤池倏往來。 伏櫪方丈間,何其等駑駘。 丹鳳隘寥廓,五湖看如杯。 修羽落樊籠,安得一毰毸。 驥非伏櫪姿,鳳當翔九垓。 使君稟天秀,磊磊真長才。 峽裹三家村,胡為久徘徊。 況與艱運偶,中州漲胡埃。 天子急親賢,搜訪群草萊。 一麾諒其微,千里良需材。 棄去自騰踏,為國除禍胎。 父老休嗟惜,功勳在雲台。
qióng dōng xiāo shū   xiǎo lěi xuán yún kāi
shǐ 使 jūn zhì   xíng zāi
lǎo xiāng yán   wèi yán xīn āi
yún hǎo shǐ 使 jūn   yīng hái
tiān wéi hàn   rén wéi zāi
shǐ 使 jūn jīn xíng   wǎn huí
shǒu xiàng lǎo   tīng cāi
chì wàn   yáo chí shū wǎng lái
fāng zhang jiān   děng dài
dān fèng ài liáo kuò   kàn bēi
xiū luò fán lóng   ān péi sāi
fēi 姿   fèng dāng xiáng jiǔ gāi
shǐ 使 jūn bǐng tiān xiù   lěi lěi zhēn cháng cái
xiá guǒ sān jiā cūn   wéi jiǔ pái huái
kuàng jiān yùn ǒu   zhōng zhōu zhǎng āi
tiān qīn xián   sōu fǎng qún cǎo lái
huī liàng wēi   qiān liáng cái
téng   wèi guó chú huò tāi
lǎo xiū jiē   gōng xūn zài yún tái