送進士萬知古

宋代 釋智圓
經明行修徒爾為,一名屢點春官闈。 時之不利非戰罪,歸山且著老萊衣。 清時貪賤誠堪恥,侏儒太飽朔方飢。 男兒會有及親祿,安能泉石久低眉。 束書依舊西入闕,壯心潛與青雲期。 秋風裊裊孤魂斷,古道迢迢去馬遲。 驥稱其德不稱力,神駿唯應伯樂知。
jīng míng xíng xiū ěr wèi   míng diǎn chūn guān wéi  
shí zhī fēi zhàn zuì   guī shān qiě zhù lǎo lái  
qīng shí tān jiàn chéng kān chǐ   zhū tài bǎo shuò fāng  
nán ér huì yǒu qīn 祿   ān néng quán shí jiǔ méi  
shù shū jiù 西 quē   zhuàng xīn qián qīng yún  
qiū fēng niǎo niǎo hún duàn   dào tiáo tiáo chí  
chēng chēng   shén jùn 駿 wéi yīng zhī