送進士劉師服東歸

唐代 韓愈
猛虎落檻阱,坐食如孤豚。丈夫在富貴,豈必守一門。 公心有勇氣,公口有直言。奈何任埋沒,不自求騰軒。 仆本亦進士,頗嘗究根源。由來骨鯁材,喜被軟弱吞。 低頭受侮笑,隱忍硉兀冤。泥雨城東路,夏槐作雲屯。 還家雖闕短,把日親晨飧。攜持令名歸,自足貽家尊。 時節不可玩,親交可攀援。勉來取金紫,勿久休中園。
měng luò kǎn jǐng   zuò shí tún zhàng zài guì   shǒu mén
gōng xīn yǒu yǒng   gōng kǒu yǒu zhí yán nài rèn mái   qiú téng xuān
běn jìn shì   cháng jiū gēn yuán yóu lái gěng cái   bèi ruǎn ruò tūn
tóu shòu xiào   yǐn rěn yuān chéng dōng   xià huái zuò yún tún
huán jiā suī quē duǎn   qīn chén sūn xié chí lìng míng guī   jiā zūn
shí jié wán   qīn jiāo pān yuán miǎn lái jīn   jiǔ xiū zhōng yuán