送敬之

宋代 韓淲
一笑招真岩,屈指如昨日。梅雨打溪船,迴路頓蕭瑟。 豈知數載後,相逢仕塗出。復是暮春時,薰風轉呂律。 武夷山甚高,千丈聳崷嵂。昧者信誰知,見者多自失。 名父難為子,世論莫深詰。要使學力健,用則定爵秩。 我亦理征帆,相將坐林密。先乃送君歸,斑衣入堂室。 從容奉親歡,豈但文度膝。
xiào zhāo zhēn yán   zhǐ zuó méi chuán huí   dùn xiāo    
zhī shù zài hòu   xiāng féng shì chū shì chūn shí xūn   fēng zhuǎn    
shān shén gāo   qiān zhàng sǒng qiú mèi zhě xìn shéi zhī jiàn   zhě duō shī    
míng nán wéi zi   shì lùn shēn yào shǐ xué 使 jiàn yòng   dìng jué zhì    
zhēng fān   xiāng jiāng zuò lín xiān nǎi sòng jūn guī bān   táng shì    
cóng róng fèng qīn huān   dàn wén