送焦千之秀才

宋代 歐陽修
焦生獨立士,勢利不可恐。 誰言一身窮,自待九鼎重。 有能揭之行,可謂仁者勇。 呂侯相家子,德義勝華寵。 焦生得其隨,道合若膠鞏。 始生及吾門,徐子喜驚踴。 曰此難致寶,一失何由踵。 自吾得二生,粲粲獲雙珙。 奈何奪其一,使我意紛◇。 吾嘗愛生材,抽擢方鬱蓊。 猶須老霜雪,然後見森聳。 況從主人賢,高行可傾竦。 讀書趨簡要,害說去雜冗。 新文時我寄,庶可蠲煩壅。
jiāo shēng shì   shì kǒng  
shuí yán shēn qióng   dài jiǔ dǐng zhòng  
yǒu néng jiē zhī xíng   wèi rén zhě yǒng  
hóu xiāng jiā zi   shèng huá chǒng  
jiāo shēng de suí   dào ruò jiāo gǒng  
shǐ shēng mén   zi jīng yǒng  
yuē nán zhì bǎo   shī yóu zhǒng  
èr shēng   càn càn huò shuāng gǒng  
nài duó   shǐ 使 fēn    
cháng ài shēng cái   chōu zhuó fāng wěng  
yóu lǎo shuāng xuě   rán hòu jiàn sēn sǒng  
kuàng cóng zhǔ rén xián   gāo xíng qīng sǒng  
shū jiǎn yào   hài shuō rǒng  
xīn wén shí   shù juān fán yōng