松澗詩贈丁師善
青松上參天,下有幽澗泉。高人居其閒,萬慮不至前。
讀書得妙趣,視世等浮煙。胡為舍此去,杖策走日邊。
要當陳忠益,民瘼會有痊。卻歸弄泉石,靜聽松風眠。
qīng
青
sōng
松
shàng
上
cān
參
tiān
天
,
xià
下
yǒu
有
yōu
幽
jiàn
澗
quán
泉
。
。
gāo
高
rén
人
jū
居
qí
其
xián
閒
,
wàn
萬
lǜ
慮
bù
不
zhì
至
qián
前
。
。
dú
讀
shū
書
dé
得
miào
妙
qù
趣
,
shì
視
shì
世
děng
等
fú
浮
yān
煙
。
。
hú
胡
wéi
為
shě
舍
cǐ
此
qù
去
,
zhàng
杖
cè
策
zǒu
走
rì
日
biān
邊
。
。
yào
要
dāng
當
chén
陳
zhōng
忠
yì
益
,
mín
民
mò
瘼
huì
會
yǒu
有
quán
痊
。
。
què
卻
guī
歸
nòng
弄
quán
泉
shí
石
,
jìng
靜
tīng
聽
sōng
松
fēng
風
mián
眠
。
。