送家靜及第後赴官清水

宋代 蘇舜欽
幾年塵土客京華,一日春乘犯斗槎。夢好夜歸全蜀道,眼明朝宴上林花。 白頭佐邑非為晚,藍綬還鄉亦可誇。況有雄圖看悟主,莫傷孤宦向天涯。
nián chén jīng huá   chūn chéng fàn dòu chá mèng hǎo guī quán shǔ dào   yǎn míng cháo yàn shàng lín huā
bái tóu zuǒ fēi wéi wǎn   lán shòu huán xiāng kuā kuàng yǒu xióng kàn zhǔ   shāng huàn xiàng tiān